Bỏ đi khỏi vùng bom Đồng Hới

Ngồi mãi rồi ông cũng buồn ngủ. Ông ngủ gà ngủ gật. Mỗi lần đầu gục xuống gần sát quả bom ông lại bừng tỉnh nhìn quanh giây lát, rồi nhắm mắt lại. Không biết lần thứ mấy ông ngủ rồi lại tỉnh, nhưng lần này thì ông tỉnh hẳn. Bởi đứng ngay trước mặt ông, cách ông một bước chân là hai chú bộ đội. Trên vai mỗi người đều có một ba lô cóc và bên hông các túi đồ nghề lỉnh kỉnh. Một chú tự giới thiệu là công binh phái về phá bom nổ chậm ở đây, còn chú kia là phóng viên mặt trận đi qua nghe tin có phá bom nổ chậm đến để viết bài.

Người lính công binh thì chăm chú quan sát quả bom, còn người phóng viên thì cứ xoắn lấy ông Duẩn hỏi hết câu này sang câu khác. Ông Duẩn thừa khôn để không để lộ tung tích. Nhưng ông quên béng là chiếc máy ảnh trong tay người phóng viên đã bấm liền mấy kiểu. Khi ông nhận ra thì đã muộn.

Đêm đó, lợi dụng trời tối, ông Duẩn cuốn gói đồ đạc, bỏ đi khỏi vùng bom Đồng Hới mà ông tràn trề hy vọng tìm được cái chết…

5

Lần đầu tiên kể từ khi công trình đại thủy nông Đá Mài bị bom đánh sập, xã Đại Hòa mới có một vụ lúa như thế. Sau những cơn mưa đầu mùa, trời trở lại trong sáng. Ngày nắng nhẹ, đêm sương đã làm cho đồng lúa từ vàng mơ chuyển sang vàng sẫm, trông sướng mắt. Không còn nhìn thấy bờ, chỉ thấy một màu vàng chạy tít tắp.

Các đội bố trí người theo từng nhóm phân tán để tránh máy bay, vừa thực hiện khoán theo công điểm, đã làm cho việc gặt hái tiến triển thuận lợi. Đảng ủy xã họp và nhất trí cho chuyển lúa về từng hộ gia đình trục tuốt, phơi khô sàng sảy rồi tự giác đem nộp lại; không tập trung vào các sân kho rộng lớn, tấp nập người vào kẻ ra, dễ bị máy bay địch phát hiện. Người ta phải lấy màu vàng của lúa làm màu ngụy trang khi ra cánh đồng gặt hái. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Thời trang, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dolotdep.info

Leave a Reply