Để tớ dẫn đường, cho tớ biết vị trí của ngôi nhà gỗ đó

"Nói đi, không phải cái gì cậu cũng biết sao?" Văn Tú thấy lạ quá, hiếm khi Kiến Nhất có hành động thô lỗ như vậy. Cô vội đi đến kéo Ngải Vân ra chỗ khác. "Anh đừng bắt nạt cậu ấy nữa." – Văn Tú đứng chắn luôn trước mặt Ngải Vân, Ngải Vân rụt cổ lại đứng sau Văn Tú, hai tay đặt lên vai Văn Tú, trông như ba người Áo đôi đẹp đang chơi trò mèo vờn chuột.

Kiến Nhất tức giận nói "Em bảo vệ cậu ta đi!". Nói xong cậu khoác vội ba lô du lịch lên vai.

"Chúng ta leo núi!" – Kiến Nhất đi nhanh về trước, nói lớn.

"Không sao chứ em?" – Văn Tú vỗ vai Ngải Vân, Ngải Vân gật gật đầu thay cho câu trả lời. Cung Bình và Dương Khấu thì vui vẻ leo núi giống như đang tham gia một trò chơi thú vị. Người thợ săn đứng bên cạnh từ nãy đến giờ bật cười ha hả.

"Tuy là Áo thun nữ mùa đông nhưng chúng ta vẫn cần phải cẩn thận đấy!"

– ngươi thợ săn đi sau cùng nói lớn. Chẳng hiểu sao Văn Tú thấy người thợ săn này có cái gì đó thật lạ lùng. Kiến Nhất không ngờ ngọn núi trông bé thế mà leo cũng bị lạc, tuyết ngừng rơi cả đêm qua bây giờ lại bắt đầu rơi tiếp, càng lúc càng nhiều, xen lẫn với gió lớn.

"Để tớ dẫn đường, cho tớ http://oto.enbac.com/Ha-Noi/c332/Xe-tai-dau-keo biết vị trí của ngôi nhà gỗ đó." Ngải Vân bỗng dừng lại, hổn hển nói với Kiến Nhất. Kiến Nhất dừng lại, bước qua những lớp tuyết dày đến bên Ngải Vân, tháo kính ra nhìn chăm chú, Ngải Vân lại cúi đầu xuống.

"Kiến Nhất này, để cậu ấy dẫn đường cho, nếu không…" – Cung Bình đi đến, đặt tay lên vai Kiến Nhất, Kiến Nhất quay đầu lại, hất tay Cung Bình ra.

"Nếu không thì sao? Chết ở đây à? Cậu sợ à?" 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Giáo dục trong website http://dolotdep.info

Leave a Reply