Giờ mày chỉ còn một vũ khí duy nhất mà mọi người sợ đó là mang theo bệnh dịch hạch gieo rắc cho đời

mày nhất thì giờ đây cũng dám đứng bên mày và rủa thầm: Hỡi con chuột chết! Mày rồi đời nhé! Giờ mày chỉ còn một vũ khí duy nhất mà mọi người sợ đó là mang theo bệnh dịch hạch gieo rắc cho đời. Tao đây thì không hề sợ. http://oto.enbac.com/Ha-Noi/c331/Xe-hoi-Hyundai-I10-f34,1349 Một chút nữa thôi, tao sẽ về nhà tao. Mày thì ngược lại, vẫn nằm đây. Mày có gieo bệnh thì chỉ có bãi rác này là nhiễm thôi. Để chứng minh cho sự không hề sợ của tao thì… Mày thưởng thức nhé! Tôi xông lên, rồi cúi xuống phía con chuột, tôi dùng cây kéo vừa nhặt được, cắt rất ngọt bốn cái chân đang chổng lên trời của con chuột. Bốn chân lìa khỏi xác chuột, theo nhau rụng xuống bên thân. Tôi bỗng bàng hoàng. Ở bốn cái khúc xương còn lại bỗng rỉ xe kia rio giá rẻ máu. Vậy là con chuột này mới chết. Tôi nhìn lại cây kéo inox của mình, cũng thấy dính máu. Những vệt máu đỏ tươi dần tím sẫm lại. Tôi rùng mình! Tôi là kẻ sát sinh ư? Đâu phải. Con chuột đã chết. Tôi chỉ là người chặt chân tay nó. Chặt chân tay một xác chết thôi mà! Rồi tôi lại tự nhủ, dù sao hành động của mình cũng dã man, xe audi tàn bạo. Tự nhiên tôi thấy mình choáng váng, mắt hoa, đầu như ai bóp chặt. Thằng Huy thấy vậy chạy đến đỡ tôi ngồi xuống. Thôi, chúng ta về thôi! Nói rồi nó dìu tôi về. Tôi lấy hết sức bình sinh, tôi ôm chiếc cặp sách bên mình, cùng thằng Huy ra khỏi bãi rác. Chúng tôi mải miết, cắm cổ đi về nhà. Tôi quên rằng trên tay mình đang cầm một vũ khí có dính máu. Trời ơi, đây là bằng chứng cho sự khát máu của tôi. Hay là vứt quách nó đi? Nghĩ vậy, tôi cầm chiếc kéo dính máu, mặc dù rất tiếc, tôi lăng một cái thật mạnh cho nó bay xa…

Về đến nhà. Tôi thấy mình tối sầm mặt mũi. Chẳng lẽ con chuột nó nhập vào tôi chăng? Lấy chiếc chăn ra tôi đắp trùm kín cả người, cả mặt. Tôi như người mất hồn. Tôi nằm, rồi mê man. 

Bạn là người đang có nhu cầu về Tin tức vậy hãy truy cập website của chúng tôi http://dolotdep.info để có thông tin hữu ích nhé !

Leave a Reply