Giờ thì tôi đã biết cảm giác cúi nhặt từng hạt giữa trời gay gắt

Rất lâu sau khi bà mất, tôi cũng không hề khóc. Thỉnh thoảng quên mất tôi vẫn cứ ngóng mãi ra cửa chờ bà đến mang theo chiếc túi da nâu cũ kỹ quen thuộc. Nếu tôi gặp lại bà bây giờ, tôi sẽ không bắt nạt bà nữa. Chắc chắn thế. Bà có bảo tôi lấy hộ bà thêm chục rổ rau, trăm rổ rau, nghìn rổ rau, ức vạn rổ rau nữa tôi cũng lấy.

Một hôm rất xa sau ngày bà mất, mẹ dẫn tôi ra chợ. Trên đường về, sợi chỉ xâu chuỗi hạt có lẽ lâu ngày mủn quá nên vừa mắc phải thứ gì đó đã chợt đứt tung ra. Lúc ấy đang là giữa trưa, nắng lên quá đỉnh đầu chói chang nhói bức. Những hạt nhựa màu đen văng tung tóe trên nền đất rát bỏng. Tôi vội vàng ngồi xụp xuống nhặt từng hạt. Mẹ tôi thốt lên.

– Thôi con ạ.

– Không, đây là chuỗi hạt xoàn của bà. – Tôi vẫn cắm cúi nhặt mà không ngước nhìn mẹ.

Giờ thì tôi đã biết cảm giác cúi nhặt từng hạt giữa trời gay gắt khi bà vui mừng nhìn thấy những hạt nhựa văng ra từ túi hàng buôn lậu bên đường ray tàu hỏa.

Mẹ đành kiên nhẫn đứng đợi tôi bên vỉa hè nắng cháy. Tôi bò tới lui trên nền đất cho đến khi chắc chắn không còn hạt nào sót lại lẫn http://rongbay.com/Toan-quoc/Kia-O-to-c19-t645-e109.html trong đám cát sỏi. Tôi đứng lên, một tay nắm lấy bàn tay mẹ, tay kia vẫn nắm chặt những hạt xoàn nhỏ xíu của bà ngoại, như sợ đâu nó sẽ rơi lần nữa và biến mất vĩnh viễn vào lòng đất lạnh lẽo kia.

Chú thích

* Đường Nam Bộ giờ là phố Lê Duẩn 

Thông tin hữu ích liên quan đến Mẹ và Bé bạn có thể xem nhiều tại website http://dolotdep.info

Leave a Reply