Hải Lam ấp tách trà vào má mình

Tôi dẫn Hải Lam về nhà. Dẫn em đi qua con đường nhỏ lát sỏi, qua khoảng sân gạch lấm tấm rêu xanh. Trời đã thôi mưa. Tôi mở cửa mời em vào. Với tay bật đèn. Mùi gỗ cũ quấn lấy hơi không khí ẩm vảng vất. Tôi vào bếp. Hải Lam không đi theo. Em đặt nhẹ túi xách xuống ghế và tiến về phía bệ cửa, nơi tôi đặt những chậu thủy tinh phủ đầy mạ xanh đang lớn. Chúng như đám hy vọng xoay mình không nghỉ. Ngôi nhà này là của gia đình mẹ tôi để lại. Lúc tôi dọn đến, nó đã trở thành một khối già nua ủ ê đầy kỷ niệm. Tôi không sơn sửa lại gì nhiều, chỉ tự tay mình quét dọn, lau chùi đám vết bẩn của thời gian. Căn nhà có hai tầng. Cầu thang xoắn ốc đồ điện tử cũ bằng kim loại, đi đủ một vòng là thế gian chao đảo.Vừa kịp tỉnh đã bắt gặp luôn khung cửa mở toang cả một vùng trời trước mặt. Dù ở bất kỳ vị trí nào, cũng thấy cuộc đời thênh thang rộng lớn.

Tôi sống ở hẻm sâu thành phố. Nơi đám thị phi ồn ào không buồn mình vươn tay chạm đến. Những đêm mùa hè sau mưa chậm rãi thả mình. Tiếng côn trùng tivi cũ rỉ rả. Tiếng mầm cây khẽ cựa. Tiếng lòng thở nhẹ. Thành phố dịu dàng như một đứa trẻ đang dụi đầu vào ngực mẹ.

Tôi đã pha xong trà, thả vào tách một lát gừng mỏng. Hải Lam nằm cuộn tròn trên sàn. Mắt em mở to, buông vào khoảng bao la phủ đầy sao.

– Em uống đi.

– Nhà chị đẹp quá!

– Ừ. Nhưng nó cũ lắm rồi.

Hải Lam ngồi dậy. Ôm tách trà trong tay, hít hà.

– Em muốn ăn gì không?

– Không ạ.

– Khi nào em muốn đi ngủ thì nói. Tôi sẽ lấy chăn cho.

Hải Lam ấp tách trà vào má mình. Em không còn khóc nữa. Mắt em trong veo, trìu mến, khẽ khàng. Nỗi buồn của em kết bạn với những nỗi buồn không có chủ của ngôi nhà, ồ ạt, vội vã.

– Tại sao chị lại về Việt Nam? 

Bài viết trong chuyên mục Thế giới được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://dolotdep.info

Leave a Reply