Mẹ Tấn không hiểu sao mọi ngày hiền lành là thế

vùng bỏ chạy ra ngoài . Lần đầu tiên trong đời , nó có một hành động như thế . Những lần trước , hễ bố gọi đến là Tấn nem nép như rắn mồng năm . Kêu lên giường nằm xuống là nằm và chờ đón những ngọn roi . Còn lần này , nó không làm được việc ấy . Nó uất ức . Tại sao lai như thế . Bạn bè nó có quyền được chơi , sao nó lại không . Không lẽ chơi cũng có tội . Mẹ Tấn thấy Tấn chạy vọt ra , chui qua cái lỗ hổng dưới chân rào sang phía nhà anh Lưu , vội là lên :

– Tấn ơi . Con chạy đi đâu . Đừng chạy mà . Về đi con , về đi .

Tấn không còn nghe thấy gì nữa . Hai chân nó cứ thế cắm cúi chạy . Nó chạy ra con đường ngoài đầu xóm . Rồi chạy ra con đường đi về phiá những nhà máy http://canhokhachsandep.com/condotel-beachfront-tran-phu/ . Và bỗng chốc nó đã ra đến ngoài chỗ ngã năm, hay ngã bảy gì đó ngoài con đường lớn . Đến đây nó mới thấy mệt mỏi vô cùng. Lỗ mũi , lỗ tai tranh nhau mà thở . Nó đến một gốc cây xà cừ ven đường , ngồi xệp xuống , duỗi dài hai chân ra . Rồi không hiểu vì sao , nước mắt nó cứ tuôn ra , không làm sao kiềm chế được .

Ở nhà . Tuân đang như người phát rồ . Tay anh vẫn cầm cái roi sải những bước chân qua lại trong căn nhà không lấy gì làm rộng . Anh trì triết và trút mọi giận dữ lên đầu vợ  :

– Tất cả là tại cô . Cô chiều nó . Cô để cho nó không còn coi tôi ra gì nữa .

Mẹ Tấn không hiểu sao mọi ngày hiền lành là thế , mà hôm nay cũng đáo để :

– Tôi chiều gì nó . Anh cũng phải để hỏi nó cho ra đầu ra cuối gì rồi hãy hay . Có phải đâu nó là con , anh đè nó ra , anh muốn đánh lúc nào thì đánh sao ? Con giun xéo mãi cũng quằn . 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Món ngon tại website http://dolotdep.info

Leave a Reply