Mỗi khi quyết ý đi gặp Phong Nghi

Tử Hân bất an nhìn nàng, trong mắt chợt hiện vẻ thống khổ: “Không, là ta giết muội ấy, chính ta là thủ phạm, ta đã giết muội ấy!… Ta không nên hẹn muội ấy ra ngoài, không nên học cưỡi ngựa, ta không nên sơ ý đãng trí đánh rơi trượng… Là ta hại muội ấy, là ta giết muội ấy! Muội ấy còn nhỏ là thế, mới mười một http://duanmetropolis.net/vi-tri/ tuổi…”.

Nhắm mắt vào, chàng lại trông thấy Tiểu Mi, nghe thấy tiếng sấm hôm ấy. Cô bé ngã dưới đất, máu đen từ sau đầu tràn ra… Cô bé mở to mắt nhìn chàng, tựa như còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì với bản thân. Đúng vậy, cho tới tận khi chết, cô bé vẫn không biết sinh mệnh hóa ra có thể dễ dàng biến mất như thế.

Muội buồn ngủ rồi, ngày mai lại dạy huynh…

Tô Phong Nghi dùng móng tay găm vào tay chàng, nhìn vào mắt chàng: “Cho nên huynh mới chọn bỏ thiết kế vinhomes metropolis chạy, chọn lang bạt, nghĩ rằng mình không xứng được sống tốt đẹp, vì huynh đã phạm lỗi, vì Tiểu Mi đã chết nên huynh bị dằn vặt, đúng không?”.

Đúng không?

Chàng tự hỏi, là thế sao?

Mỗi khi quyết ý đi gặp Phong Nghi, tới thời khắc sau cùng chàng lại từ bỏ. Chàng biết vì sao mình lại lảng tránh nàng.

Giống như Vương Lộc Xuyên từng oán trách nàng, Tô Phong Nghi này quả thật mặt bằng căn hộ tòa m1 vinhomes metropolis khiến người ta lộn ruột, sắc bén tới mức khiến người khác khó chịu. Cái nhìn của nàng lại còn lấp loáng như điện, chẳng chịu bỏ qua cho người khác chút nào.

Chàng không chịu đối diện với nội tâm của bản thân, bởi thế cũng không dám đối diện với nàng.

“Đấy không phải là lỗi của huynh!”, nàng to tiếng nhắc lại, “Xin đừng khiến cho những người thương yêu huynh cũng phải cùng chịu tội nữa!”. 

Nếu bạn là người quan tâm Siêu xe hãy thường xuyên quay trở lại http://dolotdep.info để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Leave a Reply