Ngôi nhà bỏ ngỏ

húng ta hãy tưởng tượng khung cảnh Việt Nam trước khi có những thành thị hiện đại và những nhà ngói san sát ở nông thôn, thuở xa xưa, đất nước chìm ngập trong không khí u huyền với những mái nhà gianh thấp thoáng trong lũy tre xanh, những đỉnh núi đột ngột hiện ra trong mây, mặt hồ lóng lánh trong sương khói. Nhà thơ Thiền Trần Thái Tông viết: “Thôn hậu thôn tiền đạm tự yên, bán vô bán hữu tịch dưong biên”. Nghĩa là “Thôn trước thôn sau mờ sương khói du hoc nhat ban. Như có như không dưới bóng tà”. Đó chính là hình ảnh khái quát và trữ tình nhất về cảnh vật Việt Nam. Kiến trúc cổ Việt Nam khônơ bỏ qua yếu tố ấy.

Nó thể hiện rất rõ trong các tổng thể đình, đền, chùa trong sự hòa nhập với tự nhiên 

Bên cạnh nó còn có những loại kiến trúc khác như: trạm đình, viên đình, giang đình, đình kiều, quá, xá, miếu, am, cổng làng xuat khau lao dong nhat ban… là những ngôi nhà bỏ ngỏ để trống ven đường cái, bên đầu làng, trên sườn non lạnh lẽo um tùm cây cỏ http://dichvuketoanthues3.com. Đôi khi chúng ta phải giật mình trước óc lãng mạn và huyền hoặc của những nhà kiến trúc xưa. Buổi sáng, nhìn ra đồng vắng mênh mông, giữa một gò đất không cao lắm, ngôi quán im lìm dưới cây đa xòe tán rộng. Một ngôi nhà hai gian, không cửa, rất sạch sẽ, khách qua đường có thể nghỉ chân, nhưng chắc chắn không ở lại lâu. Lúc trời tối, ếch nhái kêu vang, dế gáy ri ri, đom đóm lập lòe, ta thấy ớn lạnh khi đến ngôi miếu đầu làng. Trong đó ngọn đèn tù mù trên bệ sơ sài. Còn trên tường thấp thoáng hình rồng vẽ nhe nanh, múa vuốt.

Cây đa, cây đề ngoài miếu có lẽ đã sống hàng trăm năm, rễ và cành che lấp um tùm, khoảng đặc, khoảng hở tạo ra một cảm giác không hư mà cũng không thực. Ngay cả những bình vôi trắng toát cũng có vẻ như sự hiện hình của một bóng ma. Người xưa nói: “ma cây gạo, cú cáo cây đề” là vậy. Không một ai trong xóm làng dám động đến những ngôi miếu ấy, hoặc dám chặt một cành đào. Vì động đến đó là động đến một niềm thiêng liêng hàng ngàn đời bên cạnh ta, mà chưa bao giờ ta hiểu hết.

Ớ những vùng núi phía Bắc xa xôi, đi thuyền năm, bảy cây số, theo dòng suối nhỏ trong thung lũng đẹp, hai bên núi non cao ngất, bỗng đột ngột hiện ra ngôi đền nhô mái cong cheo leo trên sườn núi. Cảm giác hoang sơ không mất đi, và xúc động huyền hoặc ập đến. Cứ như vậy những ngôi nhà bỏ ngỏ đã tồn tại hàng trăm năm tạo thành một tín ngưỡng bền vững trong nhân dân. Không có một đại diện truyền đạo nào, nhưng nó duy trì tinh thần xã hội thăng bằng giữa hư vô và thực tại, giữa cái chết và sự sống.

Chủ đề Thị trường chung bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://dolotdep.info

Leave a Reply