Người ta có hai cách chính để trốn chạy khỏi những nỗi đau tình

Trong khi đó, phim sản xuất trong nước cũng có nhiều phim đạt doanh thu rất ấn tượng như Long ruồi, Nhà có năm nàng tiên, Mỹ nhân kế, Tèo Em, Cô dâu đại chiến 2, Quả tim máu… Đầu năm 2014, bộ phim Quả tim máu của đạo diễn Victor Vũ với dàn diễn viên Nhã Phương, Quý Bình, Kim Xuân, Hoàng Bách và Thái Hòa cán mốc 1 triệu lượt người xem chỉ sau 17 ngày công chiếu. Doanh thu của Tèo Em (đạo diễn Charlie Nguyễn, diễn viên chính Thái Hòa) hay Quả tim máu đều có thể lên đến 70 tỷ đồng.

Không nghi ngờ gì, Sài Gòn cinema đã có bước chuyển mình ngoạn mục để trở thành một ngành kinh doanh hấp dẫn (dù luôn có những thử thách). Quan trọng hơn, thú vui đi xem phim ảnh của người Sài Gòn được duy trì và các cụm rạp thật sự là “thiên đường” cho các tín đồ môn nghệ thuật thứ bảy.

[1] Tuần báo Nam Kỳ số http://soha.vn/the-thao/euro-2016.htm ra ngày 13-10-1989.

NHỮNG CON ĐƯỜNG MANG TÊN ĐỪNG CÓ NHỚ

Tùng Leo

 

Những con đường mang tên “đừng có nhớ”

Người ta có hai cách chính để trốn chạy khỏi những nỗi đau tình.

Một là trốn vào tim người khác. Để người khác nhanh chóng bước vào tim mình, lấn át dần hình ảnh cũ vẫn cứ tràn đầy thương yêu kèm những day dứt khôn nguôi trong đó.

Hai là trốn khỏi nơi ta đã từng yêu ai đó một cách đã-từng-như không thể nào dừng lại được…

Giống như cảm giác ta chạy trốn mắt mình khỏi những con đường trong thành phố với toàn là kỉ niệm. Đó là những con đường mang tên “đừng có nhớ”…

Những con đường quen thuộc. Qua lại vài lần là đã thuộc làu tên. Thỉnh thoảng, người ta lại gọi tên những con đường theo những đặc trưng dễ nhận biết, như đường Bờ kè, đường Sân bay, đường Cá viên chiên, dốc Sương mù… Có cả hẻm hủ tíu gõ, hẻm mẫu giáo, hẻm vá xe… Nhưng có rất nhiều con đường, góc phố, khu hẻm khác nhau nhưng cùng được gọi là “đừng có nhớ!” 

Bài viết trong chuyên mục Thời trang được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://dolotdep.info

Leave a Reply