Nhưng tớ là nhân bản của cậu

 

“Em không thích vị đắng.” – Ánh mắt Tóc Mây nhìn xa xăm – “Cuộc đời em rồi sẽ kết thúc nhanh chóng, vì thế em muốn nó mãi mãi là vị ngọt. Em sẽ chỉ ăn kẹo có vị ngọt thôi!”

“Em nói đúng, đừng ăn kẹo đắng làm gì!” – Giọt Nắng đưa viên kẹo vào túi quần.

Bông Gòn ở bên cạnh, nghe Tóc Mây nói thế cũng buồn theo. Mỗi lần buồn đôi mắt viên bi của nó tròn, rất tròn. Thấy vậy, J liền chuyển sang vấn đề khác cốt xua đi không khí buồn bã:

“Các cậu có sở thích gì không?”

“Tớ thích hát.” – Tóc Mây đáp nhanh.

“Còn tớ thích đi dạo vào buổi chiều.” – Bông Gòn tranh trả lời tiếp.

“Tớ thích đọc sách trong thư viện.” – Giọt Nắng ra vẻ suy ngẫm.

J cười tươi:

“Sở thích của tớ là leo núi nhưng có lẽ ước mơ trở thành vận động viên leo núi sẽ không trở thành hiện thực. Bệnh tim đã không cho phép tớ có được cảm giác chinh phục.”

Lúc đó chẳng hiểu sao Bông Gòn lại buột miệng nói:

“Nếu tớ cho cậu trái tim thì ước mơ của cậu sẽ thành đúng không?”

“Bông Gòn, tớ không muốn nghe cậu nói như thế đâu!” – J tỏ ra không thích.

“Nhưng tớ là nhân bản của cậu…”

“Nhân bản thì sao? Cậu cũng có cuộc sống riêng chứ. Tớ sẽ dặn mọi người: khi tớ chết không được lấy tim Bông Gòn thay cho tớ. Người nào làm trái tớ sẽ nghỉ chơi với người đó!”

“Nhưng J à…”

Bông Gòn chưa nói hết thì J đã giơ tay ngăn:

“Cậu đừng nói gì nữa, ý tớ đã quyết rồi. Mà này Bông Gòn, khóe miệng cậu dính kẹo đấy. Tớ nghĩ cậu nên đổi tên thành Kẹo Gòn đi http://bietthubiendep.com/ vì trông cậu rất “ngọt” đấy!” 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Công nghệ trong website http://dolotdep.info

Leave a Reply