Thỉnh thoảng xuân về tết đến

Hồn chữ

Thỉnh thoảng xuân về tết đến, có dịp tới những điểm vui chơi, lễ hội, ở nội thành hay vùng quê ngoại thành Hải Phòng xa xôi, tôi thường gặp ông già có dáng người tầm thước, nước da hồng hào, khuôn mặt chữ điền phúc hậu, mái tóc dài bạc trắng buông thõng sau vai, mặc áo the dài, đầu đội khăn sếp, y hệt ông đồ nho xưa, ngồi điềm tĩnh nắn nót từng nét chữ thanh nhã, chắc khoẻ, trước cặp mắt ngưỡng mộ và thán phục của nhiều người, cả người già, người trẻ, đứng vây quanh. Cũng vài lần, tôi đứng chờ xin chữ ông, khi tôi dẫn mấy đứa cháu đến dâng hương đền Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm ở làng Trung Am, xã Lý Học, huyện Vĩnh Bảo; và cũng vài lần hỏi địa chỉ nhà, xin số điện thoại, với ý định gặp ông tại nhà riêng chuyện trò mới đã. Bởi không hiểu sao, tôi chữ Tàu dốt đặc cám mai táu, nhưng lại hâm mộ người biết chữ Tàu, nhất là người không chỉ biết chữ đồ điện tử cũ Tàu, mà còn viết được cả thư pháp, lại càng mê. Chả thế năm nọ có anh đi vận động thành lập câu lạc bộ thư pháp, suýt nữa tôi ghi tên, sau có người gàn, gần bảy mươi rồi, họp hành gì được nữa mà vào, mới thôi. Thế nên, mấy năm nay cứ đến chỗ nào gặp người viết thư pháp là thể nào tôi cũng xán vào, đứng xem một lúc, rồi có đi đâu mới đi. Còn ông già không lần nào đến đền Trạng Trình mà tôi không gặp ông ngồi viết thư pháp, thì gần như tôi có mối cảm tình đặc biệt. 
tivi cũ

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Thị trường chung tại website http://dolotdep.info

Leave a Reply